LÊ MINH QUỐC THUỞ MƠ LÀM… THI SĨ

Lê Minh Quốc là người cả đời chạy theo thơ, nhưng không ồn ào. Anh tâm sự rằng trong tâm hồn mình tiềm tàng hạt giống nghệ thuật, chỉ cần biết khơi và đúng thời cơ là nó nảy mầm.

Viết bởi: Nguyễn Văn Học

Tết đậm đà nhớ món ăn mẹ nấu.

Những ngày cuối năm, Lê Minh Quốc bận bịu hoàn thành nốt những công việc cuối cùng của cá nhân và của báo Phụ nữ TP. Hồ Chí Minh để về quê ăn Tết. Bao nhiêu năm sống xa quê, mỗi dịp Tết đến, bằng mọi giá anh phải về quê, thành phố Đà Nẵng, nơi anh sinh ra và lớn lên, được nuôi dưỡng hồn thơ và trở thành một chàng thi sĩ thực thụ. Đó là sự trở về theo “tiếng gọi” của mẹ, của những điều giản dị và rất đỗi nên thơ. Anh tâm sự: “Những món ăn mẹ tôi nấu thuở ấu thơ luôn ám ảnh trong trí nhớ, ngọt bùi trong ký ức. Có thể sau này, khi lớn lên, tôi được ăn biết bao món ngon vật lạ hay cao lương mỹ vị trên đời nhưng cũng không thể sánh được tình cảm chắt chiu của mẹ Bởi món ăn của ngày xa xưa ấy không chỉ có ý nghĩa vật chất mà nó còn cả tấm lòng, tình yêu thương vô bờ bến của mẹ tôi”.

 

Cho đến nay, Minh Quốc không thể quên được món ăn ngày Tết do chính tay mẹ mình nấu. Món anh thích nhất là thịt heo ngâm nước mắm. Những miếng thịt heo thật ngon, đem luộc chín. Sau đó để cho ráo nước rồi đặt trong thẩu và đổ nước mắm vào. Điều khó nhất là phải pha chế nước mắm như thế nào. Chuyện ăn uống trong ngày Tết của anh vốn dễ dãi, có gì ăn nấy. Nhưng thích nhất vẫn là được ăn cơm với những món ăn bình dị hằng ngày. Thực ra, ngày Tết về quê, không phải để anh bù khú rượu chè, mà là dịp để hội ngộ với ông bà, anh chị em, tưởng nhớ tổ tiên, những người đã khuất. Về để sống lại những hoài niệm và tâm linh. Minh Quốc cho biết thêm: “Thường mỗi văn nghệ sĩ có một nơi để “nạp” năng lượng sau thời gian làm việc dài, mệt mỏi. Tôi về quê cả để tận hưởng không khí nơi quê, làm mới mình, sống lại cái sự hòa nhập với thiên nhiên. Tôi cũng lì xì cho bọn trẻ để nhớ lại ngày trước mình mong lì xì đến thế nào. Giữa ngược xuôi gió bụi Sài Gòn, nhiều lúc tôi tưởng đánh mất đi hình ảnh quê nhà trong lòng mình. Đến khi gặp lại, mừng vui biết bao khi sau lũy tre làng, tôi vẫn được nghe tiếng hô bài chòi tha thiết, tiếng trẻ con nô đùa bên chiếu bầu cua… Ở quê tôi, ngày Tết thường ghi dấu ấn một loại hoa, mà không phải vùng nào cũng gặp, lại cũng không phải hoa Mai hay hoa Đào, đó là hoa Vạn thọ. Nhà nào ở quê, dù giàu sang hay nghèo khó cũng đều sắm một vài chậu Vạn thọ trưng ở nơi trang trọng nhất. Hoa Vạn thọ vàng tươi, lâu tàn tự bao giờ đã trở thành hình ảnh Tết rất đặc biệt trong tôi”. Trong một mùa xuân của lòng anh, Minh Quốc bỗng ước mong mình được thêm một lần… đám cưới, đám cưới với con người và với cả thiên nhiên. Bài thơ Tháng Giêng ra đời thể hiện tâm trạng đó, bài thơ có đoạn: “Khi cầm gọn niềm vui/ Dịu dàng trong nhịp thở/ Tôi thèm đám cưới tôi/ Với cỏ cây đường phố/ Tôi thèm hóa thành mây/ Nằm mơ trên mái ngói/ Để lắng nghe chim muông/ Tự tình từng giọng nói/ Chao ơi thèm đám cưới/ Khi em bước đến rồi/ Tôi như tờ lá mới/ Chờ hoài vệt son môi”

Trước khi vẽ tranh Lê Minh Quốc đã làm nhiều bài thơ có hình ảnh liên quan đến hội họa, nhưng khi đó anh chưa nghĩ tới có một ngày mình sẽ vẽ tranh. Sau này cầm cọ, đôi khi để tăng thêm cảm xúc anh viết thêm một câu thơ, một bài thơ ngắn vào bên cạnh tranh, thơ – họa giao hòa, lúc đó là trong tranh có thơ và trong thơ có họa. Anh vẽ với tâm trạng của một thi sĩ, thoải mái, phóng khoáng và không “đua” với các họa sĩ chuyên nghiệp. Nhưng anh tin ở khả năng sáng tác thơ của mình, tin ở thế mạnh là một người làm thơ, khi cầm cọ, cảm xúc thăng hoa, hòa hợp thơ và họa, điều đó thì đâu phải ai cũng có.

 Thuở mơ làm…thi sĩ

Lê Minh Quốc có một thuở mơ làm thi sĩ, và cái thuở đó rất…oách! Đó là theo ý anh. Độ đó, khi đang học lớp 7, suốt 3 tháng hè nghỉ học, Minh Quốc tha thẩn trốn nhà theo bạn đi tắm biển Mỹ Khê, Thanh Bình (Đà Nẵng). Một lần cậu bé Quốc suýt chết đuối, bố cậu bực lắm. Biết chắc thể nào về nhà cũng được một trận đòn roi, cậu bé láu cá xin mẹ lên ở nhà ông ngoại tìm chỗ náu thân. Ở đây, ngoài rong chơi, cậu bé lẩn vào phòng của ông cậu và đọc sách, không hiểu cũng đọc. Sau đó may mắn, cậu đọc được những bài thơ trên tạp chí Phổ Thông do nhà thơ Nguyễn Vỹ làm chủ nhiệm thì cậu hiểu. Những vẫn thơ khoan thai đã đi vào trí nhớ, và một ngày, cậu bé tập tễnh làm thơ.

Lê Minh Quốc gửi thơ đến một số tờ báo, như người gieo hạt chờ ngày nảy mầm. Mỗi số báo là cậu hồi hộp lật giở từng trang để xem mình có được in hay không. Sau nhiều lần thất vọng, cuối cùng cậu cũng thấy cái bút danh của  mình chình ình trên mặt báo. Cậu sung sướng hét lên. Tác phẩm đó là bài thơ Em tôi, in trên báo Thiếu nhi, tháng 5 năm 1973. “Em tôi bé nhỏ/ Bầu bĩnh dễ thương/ Trên môi son đỏ/ Nụ cười trầm hương…”. Bài thơ in đậm ký ức mà cậu bé Lê Minh Quốc cứ đọc đi đọc lại. Đến giờ, khi đã là một nhà thơ nổi tiếng,  anh vẫn nhớ cảm giác đó. Khi đã được đăng tải vài bài, anh tiếp tục gửi một số tờ báo khác và được đăng. Tuy nhiên, một số tờ báo lại chưa có nhuận bút. cậu bé ưỡn ngực tự đắc “Chả cần, mình phục vụ văn học nghệ thuật (!)”. Cậu bé ngửa mặt lên trời, thấy vui, thanh thản và tiếp tục nuôi hồn thơ. Ước mơ trở thành một nhà thơ. Thuở mơ làm thi sĩ đó đã qua lâu rồi. Trước mặt tôi là một chàng thi sĩ dấn thân cho thơ, đi nhiều nước trên thế giới, và nếu thấy cảm hứng dạt dào, cần phải viết thì anh lại viết hẳn một cuốn sách về đất nước đó. Ví như đi Mỹ, anh có tập bút ký “Một ngày ở Mỹ”, đi Hà Lan, anh có cuốn “Du lịch của người câm”. Hiện tại, anh chuẩn bị viết một cuốn về Campuchia, đất nước mà một thời anh gắn bó.

Và đây, bài thơ của Lê Minh Quốc thuở mơ làm thi sĩ. Bài thơ “Khai dòng” ký bút danh Thiên Bất Hủ, như bị ảnh hưởng của một tuồng cải lương, đã in trên tờ Thiếu nhi xuân Ất Mão (1975), năm anh học lớp 9. Xin đọc lại bài thơ như một lời chúc mừng năm mới.

Hát khúc ca viết từ nỗi nhớ

Xuân đã về cúc nở đầy hoa

Mừng năm mới tươi cười như nắng vỡ

Trong vòng tay cầu chúc mẹ cha

Lên chùa nghe kinh kệ thiết tha

Bé hồn nhiên môi cười rạng rỡ

Cầm tay bà hay lộc xanh mới nở

Tung tăng đùa nghe chuông đổ ngân nga

 

Mồng một Tết về thăm quê nội

Cắn hạt dưa môi đỏ màu son

Bé như chim mãi hát véo von

Bên dòng sông đậm đà ngăn trí nhớ…

 

Lê Minh Quốc cười rạng rỡ, ngoài kia nắng tỏa đầy xuân!

                                                                                                                                N.V.H

Bài viết được xuất bản trên trang web chính thức của

NXB Hội nhà văn vào ngày: 28/01/2019

Tin khác

NHÀ THƠ SUỐT ĐỜI ĐỨNG VIẾTNHÀ THƠ SUỐT ĐỜI ĐỨNG VIẾT
NHÀ THƠ GỠ RỐI CUỘC ĐỜINHÀ THƠ GỠ RỐI CUỘC ĐỜI
VÍA LÀNGVÍA LÀNG

Tin mới nhất

NHÀ VĂN DIÊM LIÊN KHOA
NHÀ VĂN DIÊM LIÊN KHOA

Độc giả phương Tây và cả độc giả Việt Nam tìm gì và tìm thấy gì ở Diêm Liên Khoa, qua những tác phẩm phơi bày hiện thực ở trạng thái nguyên thô nhất? Ông đã tự kiểm duyệt và nói gì về những tác phẩm văn chương bị kiểm duyệt của mình?

Sách mới

Vết nhơ của người

viết bởi: Nhà xuất bản

Vết nhơ của người
Từng nốt nhạc ngân

viết bởi: Nhà xuất bản

Từng nốt nhạc ngân
Sự cứu rỗi của thánh nữ

viết bởi: Nhà xuất bản

Sự cứu rỗi của thánh nữ