RAU NGỔ KHOAI SỌ

Nõn rau xanh non bà xắt đoạn ngắn cho vào bát canh khoai sọ quê nhà. Nhánh rau ngổ thơm lừng quyện vào vị bở ngọt của miếng khoai.

Viết bởi: Bùi Thị Xuân Chinh

Ông quây cái sình lầy bỏ hoang ở góc vườn lại, bà xin thúng rau ngổ làng ngoài về cắm khắp sình. Cháu thắc mắc ông bà trồng rau làm gì cho vất vả. Ông bà cười muốn lao động cho tuổi già thêm vui.

Những cây rau ngổ lớn lên trong sự chăm sóc và chờ mong của ông bà. Lá rau xanh nõn, nhánh mọc lan ra khắp vạt đất bùn nhão trong sình. Những cây nhỏ còn ướt bẩn bùn đất, rễ cây nông, đan vào nhau như bện rễ trên mặt bùn. Những cây lớn hơn vươn cành lá như những cái tay màu xanh tí hin, vẫy vẫy chào nắng vàng, kiêu hãnh với đất bùn phía dưới. Chiều chiều, bà khơi mạch nước từ mương vào sình qua ống tre già ông bắc. Ông đeo ủng đi cắt cỏ bờ, cắt đám ngổ rạc lá. Sình ngổ lớn nhanh như thổi, ngọn ngổ chen nhau khoe sắc xanh.

Tinh mơ, cháu dậy chuẩn bị bài đi học. Nhìn sang sân nhà ông bà, thấy những mớ rau bó lá chuối gọn gàng đã sắp tinh tươm lên chiếc xe đạp cũ. Chợt nhớ ra, chiều qua bà đi cắt lá chuối cả buổi, tới tối muộn, ánh đèn pin vẫn le lói ngoài ao. Chiếc xe đạp bà đi lóc cóc rẽ màn sương dày đặc quãng đường xa, dài tiếng gà gáy sáng khắp đồng. Cháu trách mình vô tâm ngủ quên trên trang giấy học trò, chẳng hay biết ông bà đang vất vả.

Cháu dần yêu sình rau ngổ hơn, bởi có mồ hôi ông bà ở đó. Chiều tan học, cháu gắng đạp xe về nhanh kịp giờ bà cắt ngổ. Cầm liềm cùng bà cắt từng khóm ngổ, bó sợi chuối mảnh rồi nhúng rửa sạch rễ. Để có mấy chục mớ ngổ, ông bà với cháu còng lưng ngoài sình cho tới nhập nhoạng nhá nhem ánh đom đóm soi đèn.

Nõn rau xanh non bà xắt đoạn ngắn cho vào bát canh khoai sọ quê nhà. Nhánh rau ngổ thơm lừng quyện vào vị bở ngọt của miếng khoai. Cháu hít hà hương ngổ quen thuộc, ngai ngái, hăng hăng. Bữa nào trời mưa, bà rảnh là lại gọi cháu sang hái ngổ làm nộm với lạc vừng. Ngổ có mặt trong khắp các món quê dân dã đạm bạc mà thơm ngon. Nhớ tới bữa cơm quê bà nấu lại nhớ màu xanh của ngổ, phớt qua, điểm tô sắc xanh mà vị hương xao xuyến lòng người.

Trồng rau ngổ vất vả, bán rau ngổ cũng chẳng nhàn hạ. Gía rau rẻ như cho, chỉ nhích chút khi vào mùa khoai sọ. Bà bảo lấy gì làm lãi đâu, nhưng lương hưu có hạn, giờ có mấy đồng rau ngổ thêm thắt vào đỡ đần chút ít. Cháu đi bán rau cùng bà, ngồi tới lưng trưa mới bán được dăm bảy chục ngàn cả bao rau ngổ. Ấy vậy mà bà mua quá nửa tiền ấy quà vặt cho các cháu ở nhà.

Sình rau ngổ ấy, cháu thấy niềm vui ông bà nhiều hơn vất vả, thấy nụ cười tươi nhiều hơn giọt mồ hôi. Điệu hát chèo ngân lên khi tay bà ngừng cắt ngổ, câu thơ ông ngâm dạt dào hương ngổ thôn quê. Chiều buông hạt nắng thanh bình, vạt ngổ xanh êm ả theo câu thơ, lời hát. Tay cháu lấm bùn quơ liềm, chú chuồn kim đang say nhạc, giật mình cất cánh bay vút tầng không.

Màu xanh sình rau ngổ, cứ vơi lại đầy mặc trời mưa hay nắng. Sáng sáng chiều chiều ông bà vẫn cặm cụi với sình rau ngổ cạnh nhà. Cháu thi đỗ đại học, bà gom đôi lứa rau ngổ mua cho cháu cái va li đựng đồ. Ông bó mớ rau ngổ to bỏ trong đùm khoai sọ, dặn cháu bắc canh khoai ra hãy cho ngổ kẻo rau đắng mất ngon. Cháu rớm nước mắt khi nghĩ rồi ngày mai cháu không giúp được ông bà cắt rau, chở rau đi bán. Nhớ quê, nhớ ông bà, nhớ sình rau ngổ đến nao người.

Mỗi lần về nghỉ lễ, cháu lại cặm cụi với ông bà ở sình rau ngổ. Rau vẫn xanh tươi nhưng mái tóc ông bà thì trắng sợi nhiều hơn, bàn tay gầy hơn và đôi lưng còng xuống. Bố mẹ cháu khuyên ông bà nghỉ ngơi, sình rau để hoang đó thôi. Nhưng ông bà thì cứ nằng nặc trồng trồng cắt cắt, bảo nghỉ ngơi thì buồn chân tay, biết làm gì.

 Sáng Hà Nội, sáng hè quang sương. Cháu hòa vào dòng người hối hả trên con đường bụi bặm. Một rổ rau ngổ chằng sau chiếc xe đạp cũ bằng dây chuối thoáng qua, nó di chuyển chậm tới mức đủ để cháu nhìn thấy phía sau mặt lá xanh là bùn nâu tắm đẫm sương đêm. Ngày mới ở quê bắt đầu sớm hơn thành phố. Tầm này chắc bà đang ngồi chợ bán rau ngổ, ông đang cắt cỏ bờ sình rồi.

                                                                                                                                                                       B.T.X.C

Bài viết được xuất bản trên trang web chính thức của

NXB Hội nhà văn vào ngày: 07/01/2019

Tin khác

BÁNH ĐÚC RIÊU CUA VÀ BÍ MẬT CỦA BÀ TÔIBÁNH ĐÚC RIÊU CUA VÀ BÍ MẬT CỦA BÀ TÔI
TÔI KHÓC NHỮNG CÁNH ĐỒNG RAU KHÚCTÔI KHÓC NHỮNG CÁNH ĐỒNG RAU KHÚC
CÁ MÈ HUN KHÓI BẾPCÁ MÈ HUN KHÓI BẾP

Tin mới nhất

NHÀ VĂN DIÊM LIÊN KHOA
NHÀ VĂN DIÊM LIÊN KHOA

Độc giả phương Tây và cả độc giả Việt Nam tìm gì và tìm thấy gì ở Diêm Liên Khoa, qua những tác phẩm phơi bày hiện thực ở trạng thái nguyên thô nhất? Ông đã tự kiểm duyệt và nói gì về những tác phẩm văn chương bị kiểm duyệt của mình?

Sách mới

Vết nhơ của người

viết bởi: Nhà xuất bản

Vết nhơ của người
Từng nốt nhạc ngân

viết bởi: Nhà xuất bản

Từng nốt nhạc ngân
Sự cứu rỗi của thánh nữ

viết bởi: Nhà xuất bản

Sự cứu rỗi của thánh nữ