THƠ NGÔ KHA

Nhà thơ Ngô Kha sinh ngày 2 tháng 3 năm 1935 tại làng Thế Lại Thượng, Huế, trong một gia đình khoa bảng. Tốt nghiệp Thủ khoa khóa 1 Đại học Sư phạm Huế, Cử nhân Luật khoa.

Viết bởi: Nhà xuất bản

Nhà thơ Ngô Kha sinh ngày 2 tháng 3 năm 1935 tại làng Thế Lại Thượng, Huế, trong một gia đình khoa bảng. Tốt nghiệp Thủ khoa khóa 1 Đại học Sư phạm Huế, Cử nhân Luật khoa, Ngô Kha từng dạy Văn và Công dân ở các trường Quốc Học, Hàm Nghi, Nguyễn Du, Hưng Đạo - Huế từ năm 1960 cho đến ngày mất tích (Ngày 30/ 1/ 1973, Ngô Kha bị chính quyền cũ bắt âm thầm và từ đó không còn ai gặp lại nữa). Trên bục giảng, với tri thức, lòng nhiệt huyết và lý luận sắc bén, Thầy Ngô Kha là một người gây ảnh hưởng lớn cho nhiều thế hệ học sinh - sinh viên Huế. Trong phong trào đấu tranh đô thị, Ngô Kha cũng là một biểu tượng đầy bản lĩnh, ảnh hưởng nhiều đến suy nghĩ và thái độ của giới trí thức văn nghệ sỹ lúc bấy giờ. Tác phẩm của Ngô Kha đã xuất bản bao gồm: Hoa cô độc (thơ -1961), Ngụ ngôn người đãng trí (trường ca - 1969), Trường ca Hòa bình (1969). Năm 1991, Hội VHNT Thừa Thiên Huế đã xuất bản tuyển tập “Thơ Ngô Kha”. Tháng 10, năm 2005, bạn bè và học trò của nhà thơ đã tổ chức xuất bản cuốn sách “Ngô Kha, ngụ ngôn của một thế hệ”. Hằng năm, vào 25 tháng 12 âm lịch, anh em phong trào đô thị Huế và người yêu thơ Ngô Kha vẫn hội tụ về ngôi nhà cũ ở đường Bạch Đằng để tưởng niệm. Huế đã có tên đường Ngô Kha từ năm 2005.

Thơ Ngô Kha, với những thi ảnh choáng ngợp vẫn còn lay động sâu sắc người đọc. Nhân Kỷ niệm 40 năm ngày mất nhà thơ - liệt sỹ Ngô Kha, Tạp chí Sông Hương với lòng ngưỡng mộ sâu sắc, dành một số trang về Nhà thơ, Thầy giáo Ngô Kha. Trong đó, xin trích đăng chương 1 của trường ca Ngụ ngôn người đãng trí được xem như là một biểu tượng của dòng thơ siêu thực Huế mà đến nay, chưa tác phẩm nào vượt qua được...

 Sachvan.vn trân trọng giới thiệu một chùm thơ của nhà thơ Ngô Kha được in trong tổng tập của ông, bộ sách được nhà nước tài trợ năm 2016

   Tiễn em

 

           Điếu thuốc cuối cùng tiễn em ra ga

          Chiều đi ngại ngùng chừng đêm đã về thôn dã

          Tiếng còi tàu nghiền nát phân vân

          Khói thuốc đen báo hiệu mùa đông

 

5         Ánh lửa bập bùng linh hồn cháy sém

          Chiều đi vào đêm mùa xuân rưng rưng khóc

          Suối mát bờ môi tâm tình tê buốt

          Đôi mắt lạnh lùng buồn thôi sang ga

          Mi sầu khơi vơi bơ vơ trán rộng


10       Mái tóc rã rời yêu thương ngoảnh lại

          Bàn tay tâm sự bỗng thấy hoang liêu

          Rừng cây sâu thêm đau niềm căm tức

          Lưng trời phiêu bạt thơ thẩn về đâu

          Sương rơi trên đầu ướt triền má em

 

15      Tâm tình dứt khúc nhạc cũng buồn nôn

         Bâng khuâng ga nhỏ tàu cũng đi luôn

         Bầu trời cô đơn buồn dâng kín lốiLên cao

 

         Xe lên triền núi mỏi mòn

         Qua truông bạc tóc hãy còn bơ vơ

          Lên cao gió lộng nào ngờ

          Càng xe đổ chợt tình cờ cô đơn

 

Vô đề

 

         Ngủ thiếp trường canh hiên vắng

         Đêm buồn xõa tóc mưa đen

         Em về kết trăng đầu ngõ

        Và gọi mùa thu lên đèn

 

Chờ

 

       Sương rơi trắng bạc đầu non

      Bao nhiêu sông cái đổ dồn về khơi

       Ru con tròn giấc mẹ ngồi

       Con lên mười tám mẹ rời chiêm bao

 

Ưu tư

 

      Nỗi ưu tư níu lấy 20

      như vành khăn tang đời người con gái

      lời tha thiết dường nghe em gọi

     niềm bi thương như hái tận trời cao

 

5        tay trong tay chẳng thấy hoa đào

          mà tan tác một đời tuyết lũ

        Ta gặp em bao ngàn thế kỷ

        từ thân làm hạt bụi thời gian

        thuở muôn xưa mở hội thiên đàng


10      tình trăng nước đề thơ trên gió cát

          con chim trắng đã rời miền sa mạc

         bay về đây tiếng hát ưu tư

        trời sông tương trắng xóa sương mù

        kiếp hiện sinh đợi chờ suối lạnh

 

15    Ta đã từ quê hương xa lắm

       như vị thần lạc nẻo trời cao

       quay về đây tinh tú hôm nào

       từ vô cực trở về hạn giới

       Thân lỡ để cho đời trôi nổi

 

20   ta chỉ còn bóng tối say sưa

     muôn ngàn sao uống hết chưa vừa

     còn rạo rực nỗi niềm khao khát

     Ta làm người hai vai thể xác

     linh hồn đem bán khắp muôn nơi

 

25  yêu thương nên tha thiết cuộc đời

      ta chẳng thấy nụ cười sáng tỏ

      trên đường đi hôm nay không có

      những niềm tin ngời sáng long lanh

     trời thủy tinh đổ vỡ tan tành

 

30   muôn ánh mắt tìm về vực thẳm

      Đời hiện tại như một niềm bi ẩn

     có những người nằm ngủ khôn ngoan

     giữa đêm nay ta muốn đăng đàn

      rồi im lặng cũng xuống thềm đi ngủ

 

35   Đây bãi vắng dệt vần thơ lịch sử

      ta về qua gặp gỡ tương thân

      là môi em hay quá khứ lại gần

      cho hiện tại tiền thân họp mặt

      Em tương lai mồ rêu cỏ mọc

 

40  côn trùng rên tiếng nhạc ca than

      Thành trì đây giấc mộng hoang tàn

     trăng lý tưởng muôn ngàn hoa dại

    Ta đi lên có từng đàn con gái

     tay cầm hoa rải trắng trên đường

 

45   những nàng thơ kể lể yêu đương

      đời ảm đạm bừng lên ánh lửa

      Niềm ưu tư ta về đây bỡ ngỡ

     góp tình ca hoài vọng yêu thương

     còn đắng cay ao ước ngọt hường

 

45   làm thân tằm nhả tơ cho vẹn kiếp.

                                                                                                                    N.K.


 

 

Bài viết được xuất bản trên trang web chính thức của

NXB Hội nhà văn vào ngày: 20/11/2018

Tin khác

TIỆC TRỘMTIỆC TRỘM
CHI TIẾT - YẾU TỐ QUYẾT ĐỊNH TRUYỆN NGẮN HAYCHI TIẾT - YẾU TỐ QUYẾT ĐỊNH TRUYỆN NGẮN HAY
CHÙM TRUYỆN NGẮN MINI CỦA Y BANCHÙM TRUYỆN NGẮN MINI CỦA Y BAN

Tin mới nhất

NGƯỜI ĐI VẮNG CỦA VĂN CHƯƠNG
NGƯỜI ĐI VẮNG CỦA VĂN CHƯƠNG

Trong làng văn Việt, Nguyễn Bình Phương là một cây bút tiểu thuyết âm thầm, lặng lẽ, thuộc tuýp tác giả một mình một ngựa một con đường.

Sách mới

Chuyện đời, chuyện nghề

viết bởi: Paul Nguyễn Hoàng Đức

Chuyện đời, chuyện nghề
Gặp lại

viết bởi: Nhà xuất bản

Gặp lại
Hoa hồng sa mạc

viết bởi: Nhà xuất bản

Hoa hồng sa mạc