THƠ LƯƠNG TỬ ĐỨC

.

Viết bởi: Lương Tử Đức

Giấc ngủ màu xanh  

Họ sống bằng tuổi núi rừng

Họ có núi rừng của họ

Có rượu tự nấu, có lúa tự trồng

Giấc ngủ không cần ai ru, không cần ai gọi

Họ như núi không cao vì lời ca ngợi

Như suối không cạn bởi lời chê bai

Như cây theo mùa tự thay lá

Như con chim, con cá bơi và hót theo nắng mưa và gió

Ai đến đây cũng chỉ là khách

Đức Chúa, Đức Phật, các nhà thông thái cũng chỉ

là khách

Họ là thử thách lòng thành thật và khả năng hy sinh cho

họ của chúng ta.

Họ cần chúng ta và chối từ chúng ta

Chúng ta đúng với mình sẽ sai với họ

Muốn đúng với họ chúng ta buộc phải sai lầm

Vì họ - Đức Chúa, Đức Phật và chúng ta thành bi kịch

Nhưng là hài kịch của họ.   

II 

Nhân loại tỉnh thức

Nhân loại cuồng say tạo dựng, săn lùng và tàn phá

Nhân loại thức công nghiệp

Nhân loại thức điện tử

Nhân loại thức bay ra ngoài trái đất

Nhân loại thức không bao giờ ngủ được nữa

Nhưng ở núi rừng này có một nhân loại ngủ

Muôn đời nay - giấc ngủ màu xanh giấc ngủ núi đồi

Giấc ngủ chơi đàn thổi sáo

Giấc ngủ hát, giấc ngủ bớm bay

Giấc ngủ quả chín

Giấc ngủ làm nương phát rẫy

Giấc ngủ vác nước thượng nguồn về dựng nhà gác

Giấc ngủ nhóm lửa đồ xôi

Giấc ngủ uống rượu thay nước, đánh chiêng rung chuyển

cây rừng

Giấc ngủ không ăn thịt con thú mang thai, không bẻ

ngọn cây đang mọc

Giấc ngủ không mang hòn đá núi này sang núi khác

Giấc ngủ nhảy múa và mang thai những dòng thác

Giấc ngủ không bao giờ thức

Trước nhân loại không thể ngủ được nữa. 

 

Nói vào một khoảng trống 

 

Ở trong tôi có một người đàn bà chết từ lâu rồi

Cô ấy ra đi không mang theo con đường chưa có 

dấu chân nào

Và sớm sớm dậy trước mọi thức giấc

Xoá những dấu chân ở nẻo đường khác

Nhặt những dấu chân hoá sóng mặt sông đầy  

Và chiều chiều cô ấy đi ngược nắng

Sau lưng cô dựng một bóng đêm dài

Bóng đêm đổ xuôi vào giấc ngủ

Cô ấy trở về trước lúc mọi ra đi

Và cô ấy hát

Chỉ hát một câu

Tất cả chúng ta chưa kịp làm gì 

Và đã từ lâu có một dòng sông không chảy nữa

Những hàng cây quên mất có đôi bờ

Em muốn được chết thêm lần nữa

ở nơi này - cô ấy nói vu vơ

Cô ấy năm nay mười tám tuổi.

 

Thông điệp một giấc ngủ 

 

Mỗi một ngày tôi dừng lại ở giấc ngủ

Lại gặp một người từ giấc ngủ đi ra

Một trẻ thơ

Một goá phụ

Một ông lão

Một chàng trai

Một cô gái

Một tàn tật

Một thánh thiện…

…  

Hoặc là tôi

Chắc chắn là một người nào đó

Từ giấc ngủ đi ra 

Khi tôi thức giấc

Không hẳn đã sang một ngày mới

Vì ngày hôm qua còn ở giấc ngủ của ngày mai

Tôi tới đó và tôi dừng lại

Lại gặp một người từ giấc ngủ đi ra 

Và ai đó đã từng biết chữ

Xin nhờ ai đọc hộ giấc ngủ này. 

 

 Bản quyền trên tay bạn 

 

Số phận tờ giấy trắng này phụ thuộc vào câu thơ

thứ nhất

Một sự thật về loài vật?

Một sự thật về con người?

Con người với loài vật là quái vật

Loài vật với con người là lễ vật

Người với người chỉ là câu thơ thứ hai 

Câu thơ thứ nhất phụ thuộc vào sự tĩnh lặng

thanh khiết của bàn tiệc thế gian

Trong lâu đài vô cảm lộng lẫy, luôn ồn ào những

mùa phát dục  

Một sự thật về thanh tĩnh?

Một sự thật về phát dục?

Sự phân biệt đẳng cấp, loài, loại

Cũng chỉ là câu thơ thứ ba

Số phận tờ giấy trắng này phụ thuộc vào câu thơ

thứ nhất

Nhưng câu thơ thứ nhất không bao giờ được viết ra

từ số phận nào

Mọi bài thơ ở thế gian này trở thành bí mật

Vì chỉ được phép bắt đầu

Bằng câu thơ thứ hai. 

 

 

Vũ trụ triển lãm tranh cây mùa đông

                             Viết về Hoạ sĩ Lê Thiết Cương 

 

Những dòng chảy sắc màu cuồn cuộn đổ về

tìm lại mình ở triển lãm tranh cây đen trắng

Những bắt tay gốc, cành đen trắng

Những lời chào tiếng ve đen trắng

Những vòng tay thác lũ ôm hôn trắng đen

Những tiếng cười hoa phượng trắng đen

Những im lặng mắt bão đen trắng

Những ánh mắt tìm nhau đen trắng 

Muôn màu sắc thế gian tự vẫn

Muôn sắc màu thế gian hồi sinh 

Cây trắng đen - thực tướng của cây

Cây trắng đen - hơi thở mỗi con ngời 

Triển lãm tranh cây đen trắng mùa đông

Mọi sự thật giấu mình vào trời đất. 

 

 Những mùa người  

 

Về thôi, về thôi !

Mùa người, mùa người

Chưa xong

Chưa xong

Biết bao giờ xong

Bận mãi

Lạc mãi

Theo đường đồng hồ

Đồng hồ quăng lới

Đồng hồ chăng tơ

Đồng hồ bốn mùa

(Có một người đàn bà đau khổ) 

Về thôi, về thôi !

Chưa xong  

Chưa xong

Biết bao giờ xong

Tin mãi

Tưởng mãi

Mặt trời rêu phong

(Có một người đàn ông cô đơn) 

Về thôi, về thôi!

Mùa người, mùa người

Chưa xong

Chưa xong

Biết bao giờ xong

(Có những đàn con

      đói hơn đói cơm

      khát hơn khát nước) 

Về đi, về thôi!

Hãy mang hạt khóc

Mà gieo mùa người

Về đi ! Về thôi ! 

 

Bi kịch tân cổ điển 

 

Người gác rừng đã giết hàng trăm người phá rừng

trong lòng mình để cứu một con thỏ

Và những ngày hoang vu - sau đó

Anh ta cầu xin con thỏ kia sinh cho anh ta một thấp

thoáng bóng người

Và con thỏ trả ơn bằng cách

Nó đi giao phối ánh trăng cùng mọi thú hoang

Những đứa con được nó sinh ra đều có tên là “Hoang Vắng”

Để một ngày kia

Con thỏ trở thành người gác rừng

Còn người gác rừng

không có cách gì để trở thành con thỏ. 

 ( theo Nghệ Thuật Mới )

 

 

 

Bài viết được xuất bản trên trang web chính thức của

NXB Hội nhà văn vào ngày: 13/09/2018

Tin khác

TOÀ DINH THỰTOÀ DINH THỰ
TRÊN MỘT MIỀN NGẬP ÁNH THIÊN THANHTRÊN MỘT MIỀN NGẬP ÁNH THIÊN THANH
PHÒNG VIẾT GIỐNG CÁNH ĐỒNG LÀNG TÔIPHÒNG VIẾT GIỐNG CÁNH ĐỒNG LÀNG TÔI

Tin mới nhất

NGƯỜI THỔI SÁO MÙ
NGƯỜI THỔI SÁO MÙ

Tôi chỉ biết tôi đã nhận một ân hưởng lớn lao từ mênh mông vũ trụ này. Ân hưởng đó đến từ mặt đất mà tôi đang đặt hai chân mình ở đó với quá nhiều bóng tối bủa vây...

Sách mới

Giai Hà Nội lặn lội LonDon

viết bởi: Nhà xuất bản

Giai Hà Nội lặn lội LonDon
Ta còn em

viết bởi: Nhà xuất bản

Ta còn em
Nghệ thuật nghịch dị trong tiểu thuyết Việt Nam

viết bởi: PGS.TS.Hồ Thế Hà

Nghệ thuật nghịch dị trong tiểu thuyết Việt Nam