BÔNG HỒNG KHÔNG GAI

Truyện ngắn của Đỗ Thị Hiền Hòa

Viết bởi: Nhà xuất bản

Chiều hôm ấy, khi bước chân ra khỏi căn phòng sang trọng, Vân chạy thẳng đến chợ hoa. Cô hăm hở đi hết một vòng nhưng không sao tìm được bông hồng như cô muốn, bông hồng không gai. Chủ các quầy hoa nhìn cô bằng sánh mắt giễu cợt. Có người buột miệng:

- Đồ dở hơi. Hoa của người ta đẹp thế lại chê gai!

Tuy vậy cũng có người tử tế giảng giải cho Vân:

- Đã gọi là hoa hồng nhất định có gai. Đây này, hồng nhung, hồng bạch, hồng vàng, hồng nào chẳng có những chiếc gai. Chính vì những chiếc gai mà hoa hồng cao giá. Cành càng khẳng khiu, gai càng sắc nhọn bao nhiêu, người chơi hoa càng mến chuộng bấy nhiêu. Mùng tám tháng ba, chúng tôi bán mỗi bông mười ngàn, bằng năm cân gạo đấy.

Vân nhíu đôi mày cong vót và buồn rầu nhìn những chiếc gai tim tím, xanh xanh, hiên ngang như thách thức những đôi tay tàn bạo. Thì ra không có lấy một cành hồng trơn nhẵn như cô mong mỏi. Thì ra những đóa hoa rực rỡ nếu không nảy gai thì giá trị rất tầm thường. Nguyên do từ đâu chứ? Vân chợt nhớ có lần mình trông thấy cuốn sách "Sự tích các loài hoa". Phải rồi, mình cần vào thư viện, phải tìm ra gốc tích các loài hoa.

Thực tình, đó là cách nghĩ đỏng đảnh trong cơn điên loạn của nàng. Ba mươi hai tuổi sao nàng chẳng biết mọi loại hoa hồng cành đều có gai. Tạo hóa sinh ra nó, để cân đối, hài hòa với muôn sinh vật khác. Chẳng có gì đáng phải mất công tìm nguồn cội. Nhưng nàng không muốn chấp nhận một chân lý giản đơn như vậy. Nàng muốn tìm giá trị đích thực của những chiếc gai. Nàng hổn hển trên chiếc xe đạp tàng, nhằm hướng thư viện lao tới.

*

Vân quen anh từ hơn một năm về trước. Trong cuộc họp ồn ào, không nghe được tiếng nói mà chỉ nhìn rõ đôi mắt của anh. Đôi mắt lạ lùng đến mức Vân tưởng mình đang hơ trong ngọn lửa, lại vừa như đang bơi trong nước hồ. Bao lần trong mơ Vân từng thảng thốt gặp đôi mắt ấy, đôi mắt của Đức ngày xưa, đôi mắt đã làm cô run rẩy và buồn đau hàng chục năm trời. Sao anh cứ nhìn Vân chằm chặp? Chẳng lẽ trời bù lại cho Vân sự mất mát lớn của đời người?

Họp tan, Vân xách túi bâng khuâng bước trên đường. Chiếc xe máy màu xanh dừng sát bên cạnh. Đôi mắt thăm thẳm trùm xuống người Vân:

- Em về đâu anh chở?

Thế là quen nhau.

Rồi một hôm khu tập thể giáo viên bỗng ồn lên, người nọ truyền người kia:

- Bà Vân có bồ!

- Một ông nào đó oách lắm, cao to, đẹp trai, có Dream.

Cánh giáo viên trẻ rúc rích bàn tán với nhau. Vài cậu bạo gan bước vào phòng Vân, vẻ lễ phép:

- Em mượn chị cuốn giáo án.

- Chào anh chị, xin lỗi, cho em mượn thời khóa biểu tuần sau.

Vân nghĩ thầm, lũ quỉ sứ, chúng thiếu gì giáo án với thời khóa biểu đâu. Như hiểu rõ tâm trạng Vân, anh nói nhỏ:

- Chủ nhật tới đi chơi với anh nhé. Ở đây các bạn ấy vui quá, nhưng hẳn em không được tự nhiên.

- Nhưng đi đâu hả anh?

- Tùy em chọn. Hay chúng mình lên thành phố?

- Em không thích thành phố. Về quê em cho tiện. Quê em đẹp lắm.

- Đồng ý.

Khi Vân tiễn anh ra cổng quay lại thì cánh giáo viên trẻ đã tụ họp ồn ào ở phòng cô. Họ cười nói như pháo nổ:

- Ôi, bà chị khao thôi. Ít nhất phải ba chầu bia, bọn này mới giải tán.

Vân chưa kịp lên tiếng thì cậu Tân, giáo viên dạy vật lý dõng dạc nói:

- Đừng có mà mừng vội bà Vân ạ. Tôi biết rõ ông này. Ông ta có bà chị tên là Bạch Phương, giàu có và thế lực lắm. Bà ta giao dịch với các quan chức hàng tỉnh cứ như bạn bè. Đi đâu bà ta cũng dắt ông em này đi. Nghe đồn bà ấy sẽ tiến cử ông em vào hàng chức sắc cỡ bự nhé. Giáo viên quèn như bọn mình chỉ là con kiến dưới con mắt ông ta thôi. Bà Vân dù có là tổ trưởng bộ môn văn thì cũng chỉ là con kiến.

Tân nói một thôi như vậy làm mọi người ngơ ngác rồi lo lắng nhìn Vân. Không ngờ Vân tỏ vẻ đắc thắng tuyên bố:

- Dù là con kiến thì chủ nhật tới mình cũng sẽ đưa anh ấy về quê ra mắt họ hàng.

Thực tình Vân nói quá lên để đè bẹp ý nghĩ xấu của Tân. Cả hội lại xôn xao:

- Thật không, chị Vân?

- Chuyện tày đình, ai nói dối.

Tân hỏi:

- Bà vội vã như thế ư?

- Chứ sao. Các cụ dạy, trai khôn tìm vợ, gái ngoan tìm chồng. Chẳng lẽ cậu muốn chị chết già.

Mọi khi Vân chỉ gọi Tân, xưng mình, bây giờ đàng hoàng xưng chị, dường như để trêu tức cậu.

- Ồ, nếu vậy thì chính bọn mình phải mua bia mừng bà Vân các cậu ạ. Tớ sẽ chi để mừng cho chị tớ sắp lấy chồng.

Căn phòng ồn ào hơn. Mãi đến sáu giờ tối cánh giáo viên trẻ mới giải tán. Vân mệt nhưng vui, cái vui kỳ diệu chưa bao giờ thấy.

Ba mươi hai tuổi, Vân được xem như gái "nhỡ thì", mặc dù cô vẫn đẹp, vẫn duyên. Từ ngày chuyển về đây nàng chưa nặng lòng với ai. Còn trước kia, nàng đã trải qua hai mối tình, một với người bạn tuổi học trò, một với người thầy giáo trường đại học. Với mối tình đầu Vân yêu chân thành và tha thiết. Nhưng Đức đã ra nước ngoài và không trở về nữa. Còn với người thầy giáo thì hầu như Vân không yêu mà chỉ đón nhận tình yêu. Nhưng ông ta đã có vợ nên tình yêu ấy chỉ mang đến cho nàng phiền muộn. Nàng chưa bao giờ dám chia sẻ với ông ta vị ngọt của tình yêu.

Về đây, nàng được ở trong khu tập thể giáo viên. Cách một gian phòng trống là phòng của hai thầy giáo trẻ. Cậu Tân dạy vật lý, kém Vân hai tuổi, tỏ ra quí mến Vân ngay những ngày đầu. Cậu chỉ xưng em đâu có vài hôm, rồi cứ bà bà, tôi tôi, ra chiều bằng vai phải lứa.

Rồi ngày chủ nhật thiêng liêng ấy cũng đến. Mọi việc xảy ra đúng như Vân mong ước. Khi trở lại trường Vân ríu rít như cô gái mới lớn. Cô đem về bao nhiêu quà quê. Cánh giáo viên trẻ tụ tập ở phòng cô nồng nhiệt và vui như đón người chị gái từ phương xa về. Riêng Tân không có mặt. Phòng Tân khóa trái cửa và tối om. Nhưng khi mọi người về hết thì điện lại bừng sáng và cửa phòng mở tung. Tân nằm vắt chân chữ ngũ trên giường hút thuốc, mắt nhìn lên trần nhà. Vân đứng ngoài hỏi vọng vào:

- Sao vừa nãy Tân không sang chơi? Mình phần quà đây!

Không thay đổi tư thế, Tân trả lời:

- Chị cất đi. Hôm nay tôi ốm, không muốn dùng gì.

Vân nhẹ nhàng đóng cửa, chuẩn bị bài giảng cho ngày mai. Không để ý đến thái độ lạ lùng của người đồng nghiệp. Trước trang giáo án, hình ảnh của anh cứ nhảy nhót tươi cười. Từ hôm sau, tiết giảng của Vân lớp học cứ im phắc. Những đôi mắt long lanh, chăm chú nhìn theo mỗi động tác của cô. Cuối tuần sinh hoạt lớp, một em học sinh đứng lên nói:

- Em thưa cô, mấy bài văn tuần này cô giảng hay lắm. Chưa bao giờ chúng em lại thích học văn như bây giờ.

Tổ bộ môn, rồi ban giám hiệu nhà trường cũng lần lượt nhận ra điều ấy. Một người bạn ở trường khác đến chơi thì vồ vập hỏi:

- Mày đang yêu phải không? Khai mau, anh chàng nào thế? Trông ánh mắt mày là biết liền.

Vân không chối cãi rằng mình đã yêu anh. Tình yêu quả có sức mạnh kỳ diệu. Cô thấy đời mình đang hé những lộc biếc, nụ hồng. Một ngày rực rỡ đang chờ đợi.

Một hôm anh mời Vân đi tắm biển. Khi đã nô giỡn hoài với sóng, với nước và với những dập dờn của trái tim, anh bảo:

- Biển tuyệt vời phải không em. Nhưng biển trong khách sạn còn tuyệt vời hơn. Em đã từng tắm chưa?

Vân bối rối lắc đầu. Anh nói:

- Chúng mình vào đấy nhé. Ở đấy không chỉ là biển mà còn là thiên đường.

Thế là Vân ngoan ngoãn theo anh vào cái khách sạn bên bờ biển. Ở đấy nàng đã đắm đuối, và đúng như anh nói, hình như nàng đã nhìn thấy thiên đường. Trước đó nàng cũng đắn đo lắm: Mình sẽ ra sao? đời con gái của mình kết thúc ở đây ư? Mình sẽ bị coi thường, mình sẽ bị cười chê. Nhưng nhìn ánh mắt chói ngời của anh, Vân ném tất cả những đắn đo ấy trên bãi biển. Cuộc chia tay với Đức đã làm Vân ân hận và buồn khổ đến hàng chục năm sau. Đức thẳng thắn và tự trọng. Không ép buộc nhưng anh tỏ rõ sự khẩn cầu: "Chúng mình đã yêu nhau ba năm rồi. Đi xa, mình muốn mang theo kỷ niệm sâu sắc nhất để không bao giờ quên Vân". Lúc ấy đôi nắt Đức giống hệt như mắt anh bây giờ. Nhưng Vân từ chối một cách kiêu hãnh:

- Đức cứ yên tâm ra đi, dù xa cách bao lâu Vân cũng chờ.

Đôi mắt đang rực sáng của Đức bỗng như có mây mù che. Cậu nói nhỏ như để an ủi chính mình:

- Cảm ơn Vân đã cho Đức hy vọng.

Sau hai năm ở nước ngoài, Đức viết thư về xin phép bố mẹ cho cưới vợ ngoại quốc, và thông báo để Vân đi lấy chồng.

Bạn bè của Vân đều căm phẫn kẻ phản bội và khen cô ứng xử đúng. Nếu ngày ấy Vân chiều anh ta thì bây giờ lỡ dở cả đời. Ban đầu Vân cũng uất ức và căm giận lắm. Nhưng rồi chính cô tự hiểu ra rằng Đức chẳng phản bội cô điều gì. Không phải Đức bắt cô chờ đợi mà chính cô buộc Đức phải đợi chờ cô. Ngày ấy nếu cô dâng hiến thì biết đâu nó sẽ là sợi dây thiêng liêng kéo Đức trở về. Nỗi buồn của Vân không chỉ là mất người yêu, mà còn mất niềm vui sống. Bao nhiêu năm sau Vân đã giao tiếp và gặp gỡ nhiều người, nhưng chưa có ai cho cô niềm vui kỳ diệu như Đức. Chỉ từ khi gặp anh, ánh mắt của anh đã đánh thức những ước mơ và khát vọng sâu xa. Bởi thế Vân đã hào hứng nhảy ùm xuống cái "biển" lạ trong khách sạn, và mang hết sức mình đề đùa giỡn, lội bơi trong muôn đợt sóng tình.

Sau lần ấy anh bảo anh phải về thủ đô sáu tháng để nghiên cứu một chuyên đề. Vân buồn nhưng đủ sức kìm nén và chịu đựng. Sáu tháng qua đi không phải là sáu mươi thế kỷ như cô tưởng mà chỉ hơn một học kỳ. Sáu tháng lẻ năm ngày Vân mạnh dạn cầm điện thoại. Từ đầu dây kia tiếng anh êm dịu:

- Em đấy à, em có khỏe không?

- Bình thường. Anh về khi nào?

- Anh về tuần trước, nhưng bận quá, chưa kịp đến thăm em.

Vân không trách, không phàn nàn, lại còn nói cứng:

- Anh cứ dành thời gian cho công việc. Em rất vui khi anh gặt hái thành công.

Một tháng, rồi hai tháng nữa trôi qua, anh ấy vẫn cứ bận. Vân điện thoại đến hai ba lần, nhưng cũng chỉ là hỏi thăm sức khỏe, chưa bao giờ dám bày tỏ nỗi nhớ nhung, càng chẳng dám hẹn hò, nhưng lòng cô thì ngập tràn hy vọng. Lạ lùng, mỗi lần Vân lên phòng hành chính gọi nhờ điện thoại. Tân đều có mặt ở đó. Khi cô buông ống nghe, thế nào cậu cũng chen vào một câu:

- Yên tâm chờ đợi nàng ạ. Đại hội sắp đến gần, làm sao chàng dám đến trường ta.

Vân nói nửa đùa, nửa mắng:

- Cậu chỉ ăn nói linh tinh, đại hội thì liên quan gì đến trường ta.

- Ôi, nàng rất ngây thơ. Trường ta có nhiều thầy giáo thích nói thật và nói thẳng. Chẳng may chàng gặp chuyện gì, sẽ khó toàn uy tín với cấp trên.

Thực ra Vân không hiểu gì nhiều về những lời Tân nói. Cô chỉ thấy khó chịu và tìm cách lảng. Tuy nhiên Vân cứ ngẫm nghĩ một mình và cảm thấy lời Tân nói dường như thật đúng. Vân đã trở nên trầm lặng tự bao giờ. Cánh giáo viên trẻ rất nhạy cảm, chúng ít hỏi đến "chàng trai của chị" như mấy tháng trước. Cậu Tân càng trở nên lém lỉnh. Thỉnh thoảng cậu đưa một tin vừa như đùa cợt, vừa như thăm dò tình cảm của Vân:

- Tớ nghe tin sắp tới bà Bạch Phương sẽ đưa cậu em ra nước ngoài. Hình như ông ta sẽ đi tu nghiệp ở một nước tư bản nào đó.

Vân không muốn mọi người, đặc biệt là Tân, biết cô buồn, nên mọi thông tin của Tân cô đều tiếp nhận với thái độ đùa cợt. Một hôm Tân thông báo:

- Bà Vân, lần này thì bà phải khao rồi. Anh chàng của bà, giờ là một trong những ông to nhất...

- Ồ, điều ấy quan trọng gì. Ăn thua là anh ấy có nhắn gì cho chị cậu không?

- Có đấy. Ông ta nhắn tin trên đài truyền hình ấy, rằng mời Vân đến ngay công viên Hoa Đào, để bàn tổ chức
lễ cưới.

- Cậu ác thật đấy, luôn châm chọc người khác.

- Chị ác thì có, chưa bao giờ để tôi nói hết câu. Chị nghe tiếp đây rồi liệu mà mang bia về chiêu đãi chúng tôi. Ông ta chuyển lên tổng công ty rồi. Không tin chị cứ phôn thử xem.

- Tin quan trọng đấy nhỉ. Đổi lại bằng tin này được không. Chiều nay Thúy Nga chờ cậu nửa giờ. Chắc hẹn hò người ta rồi quên.

Tân nhăn mặt, phẩy tay, giọng chế giễu:

- Ôi, thế mà cũng gọi là tin. Gì chứ nàng ấy chờ tôi nửa giờ là chuyện cơm bữa. Mà tôi có hẹn hò gì đâu. Nếu hẹn, chắc nàng ta sẽ đợi từ sáng đến khuya. Đã bảo tôi không thích những nàng trẻ, đẹp, lại cưỡi "giấc mơ" như vậy. Nàng ta cứ cố tình không hiểu.

Thúy Nga là một cô giáo trẻ và xinh đẹp. Mỗi kỳ nhà trường tổ chức thi học sinh thanh lịch, cô đều được mời dẫn chương trình cùng vai nam là Tân. Thầy giáo, học sinh đều trầm trồ khen cặp ấy đẹp đôi. Nga ở với bố mẹ trên thị trấn, ngày ngày cưỡi chiếc xe Dream màu mận chín đến trường. Cô không giấu diếm tình cảm với Tân. Sau giờ lên lớp, nếu chưa gặp Tân một lát, cô chưa thể ra về. Ai cũng mong họ nên đôi lứa. Vậy mà...

Vân rùng mình vì những lời tỏ rõ sự coi thường của Tân.

Thật may, Vân chưa tìm đến và chờ đợi anh phút nào.

Hôm ấy Vân nhận được lời mời của anh qua điện thoại. Anh mời Vân đến thăm văn phòng mới của anh. Vân hồi hộp và run rẩy như lần đầu hò hẹn. Nàng đứng trước quầy văn hóa phẩm hàng giờ để lựa chọn món quà tặng anh. Nàng chọn tấm bưu ảnh hoa hồng rực rỡ, và rất hài lòng. Khi trao cho anh tay nàng còn run lẩy bẩy. Anh đón nhận tấm ảnh với thái độ bình thản, kèm câu bình luận:

- Bông hồng không gai.

Nàng thấy nhói buốt trong tim, nhưng vẫn giữ vẻ tươi cười. Cuộc thăm viếng không lâu, chỉ trong vòng mười lăm phút mà anh dành đến năm phút để trả lời điện thoại. Vân chỉ nói được vài câu khác biệt với suy nghĩ của mình. Trong đầu nàng chói chang một ý nghĩ: "Anh ấy đã coi thường ta".

Đó là lý do khiến nàng đâm bổ ra chợ hoa. Những người chỉ lấy lợi nhuận làm lẽ sống thì coi nàng như khùng dại.

*

Nàng ngồi trong thư viện. Trước mắt nàng, những chồng báo với các hàng tít đậm như nhẩy múa. Nào tham ô nhà đất, nào giành giật chức quyền. Lần lượt nàng quẳng ra bên, cuối cùng nàng cũng tìm được "Sự tích các loài hoa". Như có linh tính mách bảo, nàng mở nhanh và tìm được một trang giấy đẹp. Đó là đoạn nói về sự tích những bông hồng. "Ngày xửa, ngày xưa, khi trời và đất còn hòa chung và tăm tối, muôn loài sống lẫn với nhau. Nhà kia có năm người con gái, ai cũng xinh đẹp và lộng lẫy. Có một chàng công tử ngang tàng đi qua. Chàng mời người chị cả đến bãi cỏ xanh để tự tình. Chị cả thích công tử lắm, nhưng nàng không muốn tỏ rõ ngay điều đó. Công tử chạm nhẹ lên ngón út của nàng, nàng vội vàng rụt lại. Công tử muốn cầm bàn tay nuột nà của nàng, nàng vội vàng nắm lại. Công tử muốn nắm cổ tay tròn trĩnh của nàng, nàng vội vàng co lại. Rồi đến mái tóc, đôi má làn môi, nàng đều từ chối một cách dịu dàng. Công tử thất vọng. Hôm sau chàng mời nàng hai, nàng cũng làm y như chị. Hôm sau nữa chàng mời nàng út, với hy vọng sẽ được nàng đáp lại, vì nàng còn ngây thơ, nhưng nỗi thất vọng còn lớn hơn. Rồi chị tư cũng vậy. Vẻ buồn khổ hiện rõ trên khuôn mặt hốc hác của chàng. Đêm cuối cùng chàng mời nàng ba, khi công tử vừa chạm nhẹ vào ngón út, nàng liền nói: "Em yêu chàng lắm". Thế là họ yêu nhau nồng nàn, thắm thiết. Rồi ông thần trụ trời xây cột đá chống trời lên cao. Công tử được Ngọc Hoàng phong làm thần mặt trời, tỏa sáng cho thế gian. Năm cô gái được biến thành hoa. Bốn cô từ chối công tử, vẫn giữ được vẻ tinh khôi, rạng rỡ của mình, nhưng các cô đều nuối tiếc và mong nhớ. Mỗi dấu tay của công tử trên da, trên tóc đều biến thành những vết thương, rồi lần lượt nhú lên một chiếc gai nhỏ xíu. Người đời gọi đó là hoa hồng. Chị cả với nỗi nhớ nhung sâu thẳm biến thành hồng nhung, em út biến thành hông bạch, hồng nào cũng đẹp rực rỡ, nhưng không kết trái. Người đời sau rất trân trọng hoa hồng, vì chúng có những chiếc gai nhọn giữ gìn trinh tiết. Còn nàng ba đã trao cho công tử tình yêu, bị hai chị và hai em ghen ghét, không sống chung nhà. Nàng cũng được biến thành hoa, nhưng cánh hoa không thắm màu và nuột nà như các loại hồng. Công tử của nàng sau những cuộc ái ân đằm thắm, đã nhảy lên cao, chói lòa rực rỡ. Chẳng biết chàng có nhớ nàng không? Còn nàng thì mãi mãi nhớ thương tha thiết. Ngày ngày dõi theo từng bước chàng đi. Đó là bông hồng không gai. Người đời sau gọi là hoa hướng dương. Mặt trời ở phương nào, đài hoa hướng về phương ấy."

Vân ngồi như hóa đá trong thư viện. Cô thủ thư nhẹ nhàng lên tiếng:

- Trong cuốn sách này còn nhiều chuyện hay lắm, chị nên mang về nhà đọc. Đã hết giờ, thư viện xin phép đóng cửa.

Vân dắt xe lang thang. Khi đèn đường bật sáng cô mới trở về nhà. Tân đón ở cổng giọng ấm áp:

- Thấy chị về muộn, tôi thổi cơm cả thể. Tôi dọn cơm sang phòng chị được không?

Vân đáp hững hờ:

- Được.

Trong lúc Tân sốt sắng bưng xoong, bưng bát, Vân quẳng xe đạp nằm vật xuống giường, rồi bật khóc nức nở. Cuốn sách "Sự tích các loài hoa" lăn lóc cạnh mình. Tân nhặt lên, đọc lướt qua ngay trang Vân vừa đánh dấu. Rồi anh kéo ghế ngồi xa ra, trầm ngâm nín lặng, mặc cho Vân khóc thỏa thuê.

Rất lâu sau Tân mới lên tiếng:

- Thôi, khóc làm gì. Chả lẽ chị quên rằng chị cũng là một bông hồng rực rỡ và có những chiếc gai quá nhọn hay sao.

Vân ngồi bật dậy. Hai mắt long lên như mắt người điên:

- Gai quá nhọn ư? Thật không? Đúng không? Nếu vậy mình sẽ vui sướng lắm, mãn nguyện lắm!

Giọng Tân ấm áp lạ thường:

- Chị bình tâm lại. Sự thật chị cố tình không biết đó thôi. Nhưng không sao. Những chiếc gai nhọn không phải là quan trọng.Điều quan trọng là chị đã tìm thấy mặt trời của chị, cũng như tôi, như Nga, như Đức và như cả ông giáo già của chị nữa, mỗi người đều có một vầng dương chói lọi của riêng mình. Chỉ có điều dưới ánh sáng diệu kỳ của nó, chúng ta rực rỡ lên hay lụi tàn đi.

Đôi mắt Vân dịu xuống, miệng cô lắp bắp nhắc lại như chiếc máy:

- Rực rỡ lên hay lụi tàn đi?...

Rồi giọng Vân trong trẻo khác thường:

- Cảm ơn Tân. Những điều cậu vừa nói đẹp như ban mai. Mình không khóc nữa, và cũng chẳng buồn.

Đến đây Vân im bặt, ngẩng cao đầu, nhìn ra phía trời xa, nơi mà cô tin rằng vầng dương của riêng mình đang tỏa sáng.

 

                                                                                                                                                             Hải Dương 1995

 

 

 

 

 

 

Bài viết được xuất bản trên trang web chính thức của

NXB Hội nhà văn vào ngày: 07/01/2019

Tin khác

CHÙM TIỂU LUẬN CỦA NHÀ VĂN ANH CHICHÙM TIỂU LUẬN CỦA NHÀ VĂN ANH CHI
THƠ NGÔ KHATHƠ NGÔ KHA
TIỆC TRỘMTIỆC TRỘM

Tin mới nhất

CUỘC CHIẾN ĐẤU CỦA LÒNG QUẢ CẢM
CUỘC CHIẾN ĐẤU CỦA LÒNG QUẢ CẢM

"Bây giờ em là dâu của một gia đình Trung Quốc và mang quốc tịch Trung Quốc, nhưng anh hãy tin rằng em mãi mãi là người Việt Nam và sẽ tranh đấu bằng cách của mình cho sự thật."

Sách mới

Phan nhân 1972

viết bởi: Nhà xuất bản

Phan nhân 1972
Không thể sống mà không viết

viết bởi: Nhà xuất bản

Không thể sống mà không viết
Mối tình của ông Hire

viết bởi: Nhà xuất bản

Mối tình của ông Hire